Ngột ngạt trong 4 bức tường sau sinh

Chị T.B.T. (ngụ quận Bình Thạnh, TP.HCM) chia sẻ: Sau khi sinh con đầu lòng, tôi từng bị trầm cảm nhẹ. Có lúc cảm xúc bế tắc đến mức muốn nhảy cầu. Mệt mỏi từ khi có thai, đến khi sinh. Sinh xong lại thức đêm chăm con. Cả ngày chỉ quẩn quanh trong bốn bức tường của căn phòng. Hầu hết mọi việc đều tự mình làm một mình. Chồng ngủ riêng ít nói, ít chia sẻ việc nhà. Bố mẹ chồng có giúp đỡ nhưng kỹ tính hay xét nét. Nói chồng thì bố mẹ chồng bênh con, la mình. Mâu thuẫn gia đình càng trầm trọng.

“Lúc đó, mình không thể chia sẻ với ai khiến ấm ức lâu dần tích tụ, cảm thấy mịt mù, ngột ngạt”, chị T. kể.

Rất may, chị T. đã tìm được một người bạn đại học. “Cô ấy chịu nghe tôi nói trong một tháng trời qua facebook. Mọi thứ được giải tỏa! Tôi dần dần ngủ được nên cảm xúc dần dần được cân bằng!”, chị T. tâm sự.

Chị T.H.H. (30 tuổi, ngụ quận 4, TP.HCM) chia sẻ: Ngày trước đi làm, giao thiệp rộng, đi lại nhiều. Đến khi có con, từ tinh mơ mở mắt thức dậy, đến khi nhắm mắt ngủ chỉ loanh quanh mỗi cho con bú, rồi lại thay tả cho con, ru con ngủ. Rồi những lúc mệt rã rời mà con mãi không ngủ để mình chợp mắt. Hay những khi con khóc suốt dỗ sao cũng không nín, không rõ nguyên do. Có những lúc chỉ muốn quăng con xuống giường. Mặc con khóc. Còn mình cũng ngồi một góc khóc phần mình.